Biểu hiện của mọi người đã giải thích quá rõ thế nào là thuận theo bản năng mà đổi sắc mặt nhanh như trở bàn tay.
Nhìn ánh mắt nóng rực của cả đám, Đường Phương Sinh lắc đầu cười khổ: “Không phải ta keo kiệt, không muốn dạy các ngươi kỹ xảo chạy trốn.”
“Chủ yếu là thứ này hoàn toàn dựa vào ký ức cơ bắp, nói trắng ra chỉ là quen tay hay việc. Trải đủ nhiều rồi, tự nhiên sẽ biết bước tiếp theo đối phương định làm gì.”
“Các ngươi tưởng ta là ứng biến linh hoạt ư? Thật ra không phải. Ta đơn thuần là bị đánh đến mức để lại bóng ma tâm lý, kinh nghiệm tích lũy quá nhiều, thành ra đối phương vừa nhấc tay là ta biết hắn muốn làm gì rồi.”




